Chuyện dài kì chỉ kể 1 ít
Mình có tật xấu mỗi lần giận cái gì không giải tỏa được là khóc, nhiều người hìn vậy nói mình bánh bèo yếu đuối, mình thấy mình cũng thuộc dạng đó, không phải để che đậy bao biện gì nhưng mà thiệt là không biết phải phả ứng thế nào cho đúng nữa, lúc đó mình chỉ có 2 luồng suy nghĩ, một là gào lên đánh cho nó 1 trận, 2 là phải nhịn, phả nhịn bằng mọi giá, nhịn mãi không biết trút giận vào đâu, thế là...khóc. Mĩnh không nghĩ khóc là yếu đuối nhu nhược vì ít nhất nó khiến mình được giải tỏa mà không phải động tay động chân hay nói những lời khó nghe với ai.
Như hôm nay không hẳn là khóc, nhưng nước mắt cũng chực chào rơi rồi, ức lắm, nhưng chẳng có lý do gì mà trách người ta cả, chỉ là do mình thôi mà, suy cho cùng mà kém hơn bạn ấy, làm gì cũng kém cạnh cả, lý do bạn ấy làm thé để mình có động lực mà phấn đấu, nhưng không hiểu sau mình chỉ giận bạn ấy hơn mà thôi.
Như hôm nay không hẳn là khóc, nhưng nước mắt cũng chực chào rơi rồi, ức lắm, nhưng chẳng có lý do gì mà trách người ta cả, chỉ là do mình thôi mà, suy cho cùng mà kém hơn bạn ấy, làm gì cũng kém cạnh cả, lý do bạn ấy làm thé để mình có động lực mà phấn đấu, nhưng không hiểu sau mình chỉ giận bạn ấy hơn mà thôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét